Em! Người con gái tôi đã yêu thật nhiều. Trước đây, bây giờ và cả sau này tôi vẫn sẽ yêu em. Nhưng từ bây giờ về sau, tôi sẽ không còn bên em nữa.
Em! Chúng ta đã chia tay nhau từ khi nào nhỉ? Tôi chẳng nhớ rõ một mốc thời gian bởi dường như xa nhau nhưng lòng tôi vẫn nhớ, vẫn yêu như khi ở bên nhau. Tình yêu của chúng ta đã trãi qua bao thăng trầm, sóng gió, hạnh phúc và khổ đau. Đã bao lần em nói chia tay là bấy nhiêu lần tôi níu kéo.
Cô gái của tôi, em đã bao lần hỏi tôi yêu em vì điều gì khi em chẳng có điểm gì nổi bật, hấp dẫn và chúng ta quá khác biệt về tính cách, ngoại hình, sở thích, công việc… Tôi chưa bao giờ khiến em hài lòng vì câu trả lời của mình. Bởi vì, tôi cũng chẳng biết tại sao lại yêu em- người con gái chẳng có nét tương đồng nào với cô gái trong mơ mà tôi từng vẽ ra cho mình.
Nhưng tôi luôn biết rằng, bên em tôi cảm nhận được hạnh phúc. Khi có em bên cạnh, tôi luôn thoải mái và vui vẻ. Và quan trọng hơn hết, tôi được là chính tôi, chẳng phải che dấu hay tạo vỏ bọc cho mình.
Em có biết, ở bên em thực sự rất bình yên! Những câu chuyện em kể chẳng có đầu có cuối vẫn hấp dẫn tôi. Nhìn thấy nụ cười của em khiến bao mệt mỏi, phiền muộn của tôi như tan biến. Tôi đã không cảnh giác khi để em bước vào cái thế giới vốn bình lặng đến nhàm chán của mình và em đã quậy tung nó lên. Em khiến tôi cảm nhận được rõ ràng hơn những khoảnh khắc hạnh phúc bình dị mà cuộc sống mang lại, khiến tôi trân trọng hơn những thứ mà xưa nay vẫn coi thường… Mỗi khi em đến, mọi thứ xung quanh tôi chẳng còn sự quy củ vốn có, suy nghĩ của tôi bị xáo trộn không thương tiếc. Là em đấy, cô gái!
Tôi yêu cách em nói chuyện, yêu nụ cười với đôi mắt tỏa nắng của em, yêu cái dáng dấp nhỏ bé, tung tăng trên đường khi hai đứa đi dạo cùng nhau, yêu cách em thể hiện những yêu thương hay đưa ra yêu cầu cho tôi; yêu cả những biệt danh ngộ nghĩnh mà chỉ có em mới nghĩ ra … Mỗi một khoảnh khắc tôi đều cảm nhận được tình yêu của mình dành cho em lớn như thế nào!
Em! Tôi yêu sự mạnh mẽ và lòng tự trọng cao gấp nhiều lần chiều cao khiêm tốn của em, yêu cách em quan tâm và chia sẻ cùng người khác. Và cả khi em thể hiện sự đanh đá, thậm chí uy hiếp những cô bạn cùng phòng của em cũng khiến tôi thấy vô cùng thích thú. Vì sao em lại có nhiều sức lực để “gây chiến” vậy nhỉ. Tôi đấy, đôi khi giận em chẳng biết nhường nhịn, tính cách trẻ con thật phiền nhưng hơn ai hết tôi hiểu rằng những gì em làm luôn chỉ muốn tốt cho những người xung quanh chứ không hề có ác ý.
Người ta bảo. tình yêu là thứ tình cảm mà ta khó kiểm soát nhất. Thậm chí chẳng thể kiểm soát. Đôi khi lý trí chỉ có thể đứng nhìn để tình yêu dẫn lối. Tôi đã lạc vào thế giới của em với một tình yêu thật lớn!
Tôi yêu cách em nhìn tôi, yêu cách em thể hiện sự chiếm hữu, yêu cách em quay người bỏ đi khi giận dỗi, yêu cách em chăm chút cho các món ăn khi em nấu cho tôi. Và từ bao giờ, tôi yêu luôn cả những ai em yêu quý và trân trọng. Em là cô gái đã dạy tôi bài học về tình yêu thương vô điều kiện, dạy tôi cách vượt qua những áp lực cuộc sống một cách vui vẻ và đơn giản đến thế nào! Em không cao nhưng lại có sức hút vô cùng lớn, luôn khiến tôi muốn che chở, bao bọc. Tôi đã muốn cả cuộc đời này được cúi nhìn em trìu mến, được cõng em trên lưng, nắm tay em đi đến tận cùng.
Một gia đình- Nơi đó có em sẽ hạnh phúc biết bao!
Nhưng nếu trái đất này chỉ có tôi và em thì mọi chuyện sẽ đơn giản và tuyệt vời biết bao. Chỉ là, thế giới có quá nhiều mối bận tâm, có quá nhiều người chi phối ta. Đứng giữa sự lựa chọn, tôi đã chọn từ bỏ.
Em! Anh đã nhiều lần phải lựa chọn, đã nhiều lần chạy đến bên em. Nhưng thực tại vẫn kéo anh xa em. Thế giới của anh đã được mặc định không có sự chiếm hữu của em. Anh đã cố gắng, cố gắng rất nhiều để bảo vệ em và tình yêu của chúng ta. Chỉ là, giờ anh đã kiệt sức. Một người đàn ông không thể bảo vệ được người phụ nữ mình yêu thật quá vô dụng phải không em? Anh vô dụng và kém cỏi như vậy đấy. Nếu cứ mãi cố chấp chạy về phía em thì anh chắc rằng cả anh, cả những người xung quanh anh đều sẽ tổn thương. Và hơn tất cả, anh sợ rằng em của anh sẽ là người hứng chịu tổn thương nặng nề nhất.
Anh chọn cách từ bỏ!
Chắc em buồn và giận tôi lắm. Tôi đã cư xử như một kẻ tồi tệ, trốn tránh, im lặng, là sự phản bội – Em đã nói rằng, đó chẳng phải cách cư xử của một người đàn ông thực sự.
Tôi biết, em đau lắm. Khi nỗi đau chạm đến tận cùng thì em hãy mạnh mẽ và kiên cường để bước tiếp nhé. Hãy xếp tôi vào kho kỷ niệm của em và khóa chặt cửa lại và gạt đi những giọt nước mắt.
Hãy mỉm cười và đừng quay đầu lại, cô gái của tôi nhé!
Tôi sẽ vấn dõi theo em và yêu em- Cô gái của cuộc đời tôi!
ST

.jpg)





0 nhận xét:
Đăng nhận xét