Hôm nay lại một ngày trôi qua, em lại vắng tiếng anh, cuộc sống dường như mất hẳng đi tiếng cười, em đi làm lòng cũng buồn hơn, ít cười nói hơn, em lại càng nhớ anh nhiều hơn… một ngày dường như với em quá dài anh ơi. Anh về bên gia đình có lẽ đã quên em rùi, người ta noi cũng đúng dù người đàn ông đi đâu đi chăng nữa thì gia đình vẫn là nơi bình yên nhất của họ, và có lẽ anh đã về nơi bình yên ấy và đã quên em. Mâu thuẩn của đôi vợ chồng nào rồi cũng sẽ có hướng giải quyết, rồi cũng sẽ êm đềm, chỉ có người thứ ba mới gánh chịu nỗi buồn ấy đến ngần sau này. Em đau, đau nhiều lắm.
Anh người thứ hai đã làm em bận tâm đến thế, người thứ hai em yêu nhiều đến thế, tình yêu đơn giản chỉ là những cái chia sẻ, những tâm sự lúc buồn vui, những lời nói yêu thương rất xa vời, tình yêu với em chỉ đơn giản là vậy, tình yêu với em không gắn liền với vật chất, có lẽ rồi em cũng se không thể giữ được anh, bởi vì em so với vợ anh thi em quá thua xa, em biết rằng anh cũng sẽ không bao giờ bỏ một cô vợ có nền tản kinh tế gia đình ổn đến thế… em không trách và em cũng không có quyền trách anh, bởi vì trước khi bắt đầu mọi việc em đã đoán trước được kết quả của ngày mai như thế nào… đối với em có lẽ giờ buồn là điều vô dụng nhất. Em đã tự nhủ với lòng mình, không nên buồn, mà hãy tin vào duyên số, hãy tin vào ngày mai, hôm nay có một người làm em buồn thì ngày mai sẽ co hai người làm em vui, cứ suy nghĩ thế cho lòng mình nhẹ nhõm, và cố vượt qua nỗi buồn. Anh cũng đã có nói với em, ai tốt với mình thì mình tốt lại với người ấy, ai yêu mình thì mình sẽ yêu lại. Hôm nay em sẽ làm theo lời nói của anh… anh quên em thì em sẽ quên anh …thế thôi !! nhưng em vẫn không làm được điều ấy, giờ em phai làm sao bây giờ, làm sao để nỗi buồn không vương lên khoé mắt, để nụ cười ngày nào quay về bên em

.jpg)





0 nhận xét:
Đăng nhận xét